Nguyễn Mạnh Cường - Thầy Phạm Thành Long 1

Nguyễn Mạnh Dương là ai?

Vì sao tôi chọn viết về Nguyễn Mạnh Dương

Trong các khóa học Phát triển bản thân và Phát triển kinh doanh, tôi – Nguyễn Quang Hòa – có cơ hội gặp gỡ rất nhiều doanh nhân, nhà giáo dục, người làm chuyên môn sâu. Nhưng không phải ai cũng để lại trong tôi một sự chấn động tư duy đủ lớn để buộc tôi phải nhìn lại câu hỏi gốc rễ: Giáo dục đang tạo ra con người như thế nào cho tương lai Việt Nam?

Nguyễn Mạnh Dương là một trong số rất ít người khiến tôi suy nghĩ như vậy.

Anh không giới thiệu mình bằng danh xưng quen thuộc. Anh phủ định nó ngay từ đầu. Không phải để gây chú ý, mà để xác lập một lập trường rõ ràng: giáo dục không phải là bằng cấp, mà là năng lực sống. Và chính lập trường đó khiến tôi dành cho anh sự tôn trọng đặc biệt, cả trên tư cách một người làm chuyên môn lẫn một người cha.

Nguyễn Mạnh Dương - Thầy Phạm Thành Long
Nguyễn Mạnh Dương – Thầy Phạm Thành Long

Nguyễn Mạnh Dương là ai? Một nhà giáo dục bước ra từ đời sống thật

Nguyễn Mạnh Dương không bước vào giáo dục từ giảng đường sư phạm hay các lý thuyết hàn lâm thuần túy. Anh bước vào giáo dục từ đời sống doanh nhân, từ trải nghiệm làm việc trong môi trường đa quốc gia, từ những va chạm rất thật của “được – mất – đúng – sai” trong các quyết định sống còn.

Từng là du học sinh. Từng trở về nước với hai bàn tay trắng. Từng đi xin việc, từng ngồi trong các cuộc họp căng thẳng, từng chứng kiến sự chênh lệch giữa nhân sự Việt Nam và nhân sự nước ngoài dù bằng cấp tương đồng. Và chính tại đó, anh nhận ra một sự thật không dễ chấp nhận: khác biệt không nằm ở trí tuệ, mà nằm ở giáo dục và hệ kỹ năng được hình thành từ sớm.

Khoảnh khắc ấy đã đổi hướng cuộc đời anh. Không phải để phê phán hệ thống cũ, mà để trở thành sự thay đổi mà anh mong muốn nhìn thấy.

Giáo dục dưới góc nhìn của một người làm kinh doanh

Điểm khiến tôi đặc biệt tôn trọng Nguyễn Mạnh Dương là cách anh nhìn giáo dục bằng tư duy hệ thống của một doanh nhân, chứ không bằng sự lãng mạn.

Anh nhìn giáo dục như một doanh nghiệp sống còn dài hạn. Đầu vào là một đứa trẻ non nớt. Quá trình là môi trường, phương pháp, văn hóa và kỷ luật. Đầu ra là một con người có thể tự đứng vững trong cuộc đời, không cần ai chống lưng.

Ở góc độ này, tôi thấy giữa anh và những người làm y khoa thực hành như tôi có một điểm chung rất lớn. Chúng tôi đều hiểu rằng: nếu xử lý sai từ gốc, thì mọi can thiệp về sau đều tốn kém và rủi ro. Giáo dục cũng vậy. Không thể dạy con trẻ của thế giới ngày mai bằng phương pháp của 50 năm trước.

Nguyễn Mạnh Dương chọn con đường giáo dục cấp tiến, bởi anh hiểu rằng tương lai đặt ra những vấn đề chưa từng tồn tại. Và những vấn đề mới ấy không thể được giải quyết bằng tư duy cũ.

Nguyễn Mạnh Cường
Nguyễn Mạnh Cường

Một người cha, trước khi là nhà giáo dục

Nếu chỉ là một doanh nhân làm giáo dục, có lẽ Nguyễn Mạnh Dương đã không khiến tôi dành nhiều sự trân trọng đến vậy. Điều tạo ra ngọn lửa thật sự trong anh chính là vai trò làm cha của ba đứa con.

Anh không nghiên cứu giáo dục cho những đứa trẻ xa lạ trước tiên. Anh thử nghiệm mọi triết lý, mọi phương pháp trên chính con mình. Anh từng tự hỏi trong những đêm rất muộn, khi con đã ngủ: Nếu một ngày mình không còn ở đây, điều gì sẽ bảo vệ các con?

Câu trả lời của anh không phải là tiền, không phải mối quan hệ, mà là tư duy, phẩm chất và kỹ năng sống. Anh không cần con đứng đầu. Anh cần con đứng vững. Với tôi, đó là một định nghĩa về thành công rất sâu và rất thật.

Ở góc độ một người làm phục hồi chức năng, tôi hiểu rằng: đứng vững quan trọng hơn đứng cao. Một cơ thể khỏe là cơ thể tự cân bằng được. Một con người mạnh là con người tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình.

Lấp đầy khoảng trống giáo dục Việt Nam với thế giới

Nguyễn Mạnh Dương không nói nhiều về việc “cải cách giáo dục” theo kiểu khẩu hiệu. Anh tập trung vào việc lấp đầy những khoảng trống mà trường học truyền thống đang bỏ quên.

Đó là tư duy phản biện. Là năng lực hành động. Là khả năng đứng dậy sau sai lầm. Là kỹ năng làm việc, giao tiếp, lãnh đạo bản thân và lãnh đạo người khác. Là khả năng sống hạnh phúc trong một thế giới đầy biến động.

Anh hiểu rằng cuộc đời không thưởng cho người có nhiều bằng cấp. Cuộc đời thưởng cho người làm được việc, biết tư duy, biết hành động và biết chịu trách nhiệm. Đây là điều tôi thấy rất nhiều trong thực tế y khoa và doanh nghiệp. Và cũng là điều giáo dục cần phải trả lời.

Nguyễn Mạnh Cường
Nguyễn Mạnh Cường

Giáo dục để tạo ra con người hạnh phúc và thành công

Một điều khiến tôi đặc biệt đồng cảm với Nguyễn Mạnh Dương là cách anh gắn giáo dục với hạnh phúc, chứ không chỉ thành tích. Anh không muốn đào tạo ra những con người giỏi nhưng mong manh. Anh muốn tạo ra những nhà lãnh đạo tương lai có nội lực, có đạo đức và có khả năng sống tử tế.

Ở góc nhìn của tôi, đó chính là nền tảng để một quốc gia trở thành cường quốc. Không phải bằng số lượng người giỏi, mà bằng số lượng người vững vàng về nhân cách và năng lực.

Góc nhìn của tôi: Vì sao tôi trân trọng Nguyễn Mạnh Dương

Là một bác sĩ, tôi quen nhìn con người dưới góc độ hệ thống. Và tôi thấy Nguyễn Mạnh Dương đang làm điều tương tự với giáo dục. Anh không chữa triệu chứng. Anh đi tìm nguyên nhân. Anh không chạy theo xu hướng. Anh xây nền tảng.

Tôi trân trọng anh vì anh dám chọn con đường khó. Dám thay đổi chính mình trước khi thay đổi người khác. Dám chịu trách nhiệm với con mình trước khi nói về con người Việt Nam. Và dám đi đường dài trong một lĩnh vực cần rất nhiều kiên nhẫn.

Giáo dục là sự đầu tư có lãi nhất cho tương lai

Viết về Nguyễn Mạnh Dương, tôi viết bằng sự kính trọng của một người cùng chung một niềm tin: đầu tư cho con người là khoản đầu tư sinh lời lớn nhất. Không phải ngay lập tức. Nhưng bền vững và sâu sắc nhất.

Nguyễn Mạnh Dương không chỉ là một doanh nhân giáo dục. Anh là một người cha tỉnh thức, một nhà kiến tạo tương lai và một minh chứng rằng: khi giáo dục được làm bằng trách nhiệm thật, thì xã hội sẽ có hy vọng thật.

Và với Bác sĩ Quang Hòa, đó là điều đáng trân trọng nhất.

Để lại một bình luận